[Duyên]: bình thường mà. [Mẹ San]: Con nói bình thường. [Duyên]: Thế bây giờ con bảo nhá, thế có phải là hôm đấy mẹ nói rằng là [Duyên]: mẹ con đi tư vấn, mẹ con là nhà giáo. [Ông nội]: Ông bế ông bế. [Duyên]: Con đọc nguyên văn cái lời nhắn của bố. [Mẹ San]: Mẹ... [Duyên]: Để con mở cho. [Mẹ San]: Nào, mẹ mở đọc nguyên văn. [Ông nội]: Ông bế ông bế. [Mẹ San]: Nào, bây giờ là mẹ hãng chuyện khác, mẹ nói cái cái cái câu nói chuyện của mẹ với con. [Ông nội]: Ông bế ông bế nhé. [Anh Hào]: Đây nhá, nói chuyện [Anh Hào]: hẳn hoi nhá, ghi âm đấy. [Duyên]: Anh đừng có mà động một tí là ghi âm. [Mẹ San]: Ghi âm vào cũng được. [Duyên]: Ôi trời ơi, cái ghi âm, ghi âm, ghi âm. [Anh Hào]: Nói chuyện... [Duyên]: Ghi âm đi. [Anh Hào]: Nói chuyện tôn trọng nhau nhá. [Anh Hào]: Mẹ San cũng tôn trọng Duyên và Duyên [Anh Hào]: tôn trọng mẹ San nhá. [Duyên]: Đây, nguyên văn câu nói của mẹ là như này. [Duyên]: Con muốn [Duyên]: con muốn đi đâu [Duyên]: là quyền của con, [Duyên]: chứ ông bà nội không có ý kiến gì. [Duyên]: Bà ngoại ở bên tư vấn cho các con rồi. [Duyên]: Bà ngoại là một nhà giáo, còn ông bà lam lũ biết gì đâu. [Mẹ San]: Ừ. [Duyên]: Thế bây giờ nhá, cái câu này [Duyên]: con chẳng hiểu mẹ ý như thế nào mà mẹ nói như vậy. [Duyên]: Có thể là mẹ cho rằng là [Duyên]: ừ, con nghe lời mẹ con, mẹ con tư vấn. [Duyên]: Mẹ con là nhà giáo mà mẹ con lại tư vấn cho con làm những cái điều như thế. [Duyên]: Thế ý của mẹ là trong cái câu chuyện, trong cái hoàn cảnh này là như thế nào? [Mẹ San]: Thế con nghĩ như thế à? [Mẹ San]: Con nghĩ là mẹ con tư vấn cho con để là con làm sai à? [Duyên]: Không, thế sao tự nhiên mẹ... Đây là câu nói của mẹ mà, con có... [Mẹ San]: Bà ngoại... [Duyên]: Con đọc lại đi. [Mẹ San]: Con đọc lại đi. [Duyên]: Bây giờ mẹ bảo nhá, con muốn cho con đi đâu là quyền của con, chứ ông bà nội không có ý kiến gì. [Duyên]: Bà ngoại ở bên tư vấn cho các con rồi, bà ngoại là một nhà giáo, còn ông bà lam lũ biết gì đâu. [Mẹ San]: Còn nữa không? Cái tin nhắn đấy còn nữa không? [Duyên]: Mẹ cảm thấy đường Từ Nghiêm về Ba Lăng đúng không? [Mẹ San]: Ừ. [Duyên]: Xa hơn từ Hà Nội. [Mẹ San]: Sao không đọc hết chứ? [Duyên]: Ừ. Vâng. [Duyên]: Thế đây là không... [Duyên]: Theo con hiểu là mẹ đang nói chuyện... [Mẹ San]: Thế con nghĩ rằng là đấy là mẹ nói tư con là đấy là bà nội, bà ngoại tư vấn cho con những câu ý? [Duyên]: Không phải là bà ngoại tư vấn cho con, ngay cái thời điểm con đọc con đã hiểu thành như vậy rồi. Nếu mà mẹ bảo là cái câu này con hiểu sai, thế thì con mới bảo là mẹ đưa cho các dì, các chú để mọi người đọc xem là cái câu này con hiểu như thế nào. [Anh Hào]: Nói bé. [Duyên]: Nếu con hiểu sai như thế thì lúc đấy mẹ nói với con một cái giọng rất bình thường, mẹ bảo là [Anh Hào]: Nói bé, tôn trọng mẹ San. [Duyên]: con đi đâu là quyền của con thế thôi là được rồi. Tại sao mẹ phải nhắc đến cái việc là bà ngoại tư vấn cho con như thế nào? [Mẹ San]: Thì rõ ràng là đi đâu thì bà ngoại con đi thì bà... bà mà... [Duyên]: Mà con thấy rất là buồn cười là một chỗ là như thế này. [Duyên]: Hôm trước mẹ ở trên đấy với bọn con ba ngày liền. [Mẹ San]: Con nói cho nó... [Anh Hào]: Nói bé. [Duyên]: Đúng không ạ? [Anh Hào]: Nói bé. [Duyên]: Ba ngày liền mẹ ở trên đấy với nhà con. [Duyên]: Thế thì con chỉ nghĩ đơn giản là ừ thì mẹ ở trên đấy ba ngày liền rồi. [Duyên]: Thì [Duyên]: con xin phép với mẹ là con cũng bảo là hôm đấy [Duyên]: là con định cho cháu về quê. [Duyên]: Thế nhưng mà mẹ hỏi ngày cụ thể với con đúng không? Thì con mới bảo là [Duyên]: tại vì là còn vướng lịch cưới nhà bác Lâm, thế nên là con chưa xác định ngày. [Duyên]: Thế nhưng mà con nói như vậy thì cũng khác gì là con đã xin phép mẹ rằng là con bảo là cho con đi về nhà ông bà ngoại rồi. [Mẹ San]: Con... con suy nghĩ, con phải suy nghĩ lại đi con ạ. [Mẹ San]: Con nói cái gì ý, [Mẹ San]: mẹ nói thật, bây giờ là mẹ nhá, [Mẹ San]: mẹ mẹ bảo con này, con suy nghĩ cái gì, con phải nghĩ đến những cái điều mình làm, [Mẹ San]: mình đã làm đúng chưa đã, trước đã. Con đừng bao biện. [Mẹ San]: Mẹ nói thật. [Duyên]: Con nói thật là con chẳng bao biện thế nhưng mà... [Mẹ San]: Con nói thật bây giờ... [Anh Hào]: Nghe chưa, nói xong. [Mẹ San]: Con nói thật là con nói dối à? [Mẹ San]: Thế bây giờ con nói thật với mẹ còn không bình thường con không nói thật à? Mà bây giờ con nói thật. [Mẹ San]: Con rất nhiều những câu con phải rút kinh nghiệm cái lời nói của con đi. [Mẹ San]: Bây giờ là mẹ [Mẹ San]: mẹ từ lúc con về làm dâu mẹ mẹ [Mẹ San]: cũng không rất hạn chế, mẹ chỉ nhắc rất nhẹ nhàng thôi. [Mẹ San]: Nhưng mà cái lời nói của con, con phải lắng nghe lại và nhiều lúc con [Mẹ San]: con con cứ bình thường con nói, con cứ để camera hay gì xong con quay lại con nghe thử xem. [Mẹ San]: Chứ con đừng có lúc nào con cũng nghĩ con bao biện. Mẹ nói thật đấy. [Mẹ San]: Mẹ không cần phải là [Mẹ San]: là ghi âm. Từ nãy đến giờ con nói những cái câu vừa nãy mà nếu mà con mà ghi âm con nghe lại thử con thử nghe xem nhưng mà mẹ cũng không có [Mẹ San]: bảo muốn ghi âm hay gì. [Mẹ San]: Mẹ nói thật, con phải nghĩ lại, [Mẹ San]: nghĩ mình trước. [Mẹ San]: Đặt mình là địa vị của người khác xem thế nào. Đặt mẹ... [Mẹ San]: đặt con đặt địa vị con là ông bà nội như thế nào, con đặt địa vị con là chồng con như thế nào. [Mẹ San]: Còn hôm nay con về đây, mẹ nghĩ rằng là con nói khác cơ. [Anh Hào]: Mẹ nói bé đi. [Mẹ San]: Mẹ không nghĩ thế. [Anh Hào]: Mẹ nói bé đi. [Mẹ San]: Mẹ không nghĩ con nói những cái lời với [Mẹ San]: nguyên cái việc với mẹ như thế đâu. [Mẹ San]: Mẹ nói thật. [Mẹ San]: Còn đối với mẹ nhá, các con lúc nào các con, các cháu mẹ cũng bao dung. Còn con kể cả con nói cái câu bảo là [Mẹ San]: mẹ nhắn cho anh Hào là không để người ngoài [Mẹ San]: là con nghĩ đến người ngoài là con à? [Mẹ San]: Nên cái đầu óc của con con phải suy nghĩ lại. [Mẹ San]: Con suy nghĩ lại kỹ đi đã xong con hãy nói. [Duyên]: Con cũng đã nói là suy nghĩ của con hơi khác [Duyên]: suy nghĩ của gia đình nhà mình. [Mẹ San]: Thế hơi khác thì con phải suy nghĩ... [Anh Hào]: Em... [Duyên]: Có thể là với mẹ nói như thế... [Anh Hào]: Tại sao em tự nghĩ mình là người ngoài? [Duyên]: ...thì nó là bình thường. [Anh Hào]: Thế tại sao câu đấy, tại sao em lại nghĩ mình là người ngoài? [Duyên]: Thế sao... [Anh Hào]: Chính vì cái ý thế đâu. [Anh Hào]: Mẹ nói người ngoài [Anh Hào]: là không... [Anh Hào]: là những người không phải trong năm người ở đây. [Anh Hào]: Không phải là trong cả sáu người tính cả dâu. [Anh Hào]: Tại sao em lại nghĩ em là người ngoài? [Duyên]: Thế sao mẹ nhắn như thế đây khi mà hai mẹ con đang tranh luận với nhau thôi em không nói đến vấn đề đấy nữa. [Anh Hào]: Đang tranh luận thì nói như thế có nghĩa là em là người ngoài à? [Duyên]: Mẹ trong một cái câu chuyện như thế, mẹ cứ nhắn mãi cái việc có mỗi hai mẹ con đang nói chuyện với nhau. [Duyên]: Thế cái việc người ngoài ở đây là ai? [Duyên]: Người ngoài ở đây là như thế nào? [Mẹ San]: Mẹ nhắn với hai người mẹ nhắn với con à hay là mẹ nhắn với anh Hào? [Anh Hào]: Đâu, tin nhắn đấy đâu? [Mẹ San]: Ờ thì mẹ không nhắn... [Mẹ San]: Mẹ hiểu ý của mày rồi, cái câu mà Hào à mày bảo rằng là con đang mệt ý. [Mẹ San]: Con công việc của con công ty ấy. [Mẹ San]: Mẹ động viên con. [Mẹ San]: Hôm nay mà mẹ mới lại nghe được cái câu này của con nữa đấy. [Mẹ San]: Nên là... [Duyên]: Nên là... [Mẹ San]: Con... [Mẹ San]: con cẩn thận đi. Con đừng nghĩ rằng là mình đúng. [Anh Hào]: Không, nhưng mà Duyên như thế này là [Anh Hào]: anh anh nói nhá, anh góp ý nhá. [Anh Hào]: Cái này là em thiếu sót của Duyên. Thứ nhất là [Anh Hào]: cái ngày mà [Anh Hào]: cái ngày mà mẹ San nhắn hai cái câu kia ấy... [Mẹ San]: Mẹ nghĩ rằng con không phải rằng như thế đâu. Con... [Anh Hào]: Là mẹ San... [Mẹ San]: Mẹ nói rằng... [Mẹ San]: Mẹ nói rằng là hôm nay ý [Mẹ San]: mà con thế là rất giỏi đấy, giỏi cực kỳ luôn đấy. [Anh Hào]: Là mẹ San ấy [Anh Hào]: trả lời cái câu "Ông bà nội ơi, nay con cho cháu lên Hà Nội đi ăn cưới bác cháu ạ." [Anh Hào]: Thì [Anh Hào]: nguyên cái việc em [Anh Hào]: chỉ nói cái cái câu, cái tin nhắn của mẹ San là đã thiếu rồi. [Anh Hào]: Em phải đọc cả cái đoạn hội thoại đấy, tức là [Anh Hào]: lúc 7:28 [Anh Hào]: em nhắn là "Ông bà nội ơi, nay con cho cháu lên Hà Nội đi ăn cưới bác cháu ạ." [Anh Hào]: Xong mẹ San [Anh Hào]: nhắn hai cái tin nhắn kia là trả lời em. [Anh Hào]: Thế thì mới đúng, mới đủ là cái người [Anh Hào]: mà đã đi làm rồi, đi làm công ty rồi, đúng không? [Anh Hào]: Thì em phải nói cả những cái đoạn hội thoại như thế này. [Anh Hào]: Những cái đoạn người [Anh Hào]: nhắn ban đầu là ai, người nhắn tiếp theo là ai, thế mới là đúng. [Anh Hào]: Chứ em lại chỉ [Anh Hào]: đọc mỗi [Anh Hào]: hai cái tin nhắn của mẹ San xong em [Anh Hào]: còn gửi cho mẹ Đào như thế là [Anh Hào]: bản chất là em [Anh Hào]: đi làm như thế là sếp sẽ mắng em. [Anh Hào]: Mà đi làm bao nhiêu lâu rồi mà em còn không biết. [Anh Hào]: Đúng không? Em thấy công nhận không? [Anh Hào]: Em công nhận điều đấy không? [Duyên]: Có thể em bây giờ suy nghĩ của em nó khác với nhà mình. [Anh Hào]: Em bị em gửi như thế... [Duyên]: Em gửi cái tin nhắn như thế em bị thiếu cái bối cảnh. [Duyên]: Bây giờ em nghĩ suy nghĩ của em nó khác. [Duyên]: Suy nghĩ khác với nhà mình. Thế nên có thể là ý của mẹ cái lúc đấy... [Anh Hào]: Còn đâu cái tin nhắn... [Duyên]: ...truyền đạt với em những cái câu nói đấy nó lại là khác. [Mẹ San]: Kể cả không thế. Không thế. [Mẹ San]: Thì con con thử xem xem, con thử xem xem, [Mẹ San]: con thử nghĩ xem, con là con. [Mẹ San]: Từ Hà Nội con về bên Nghiêm [Mẹ San]: bao nhiêu ngày? [Mẹ San]: Con không thò gì sang cho cháu cho về. [Duyên]: Thế bây giờ con bảo con đã phải phép. [Mẹ San]: Con đã bảo rằng con đã phải phép con [Mẹ San]: khỏi ốm con về. [Duyên]: Thế thì bây giờ con mới nói với mẹ là ba ngày liền con ở trên đấy rồi. [Anh Hào]: Mẹ nói bé đi. [Duyên]: Thế bây giờ... [Mẹ San]: Thế là mẹ nói với con rồi. [Duyên]: ...con đã nói với mẹ rồi. Thế bây giờ con thì con nghĩ đơn giản là... [Anh Hào]: Mẹ nói bé, cả hai nói bé. [Duyên]: ...ừ thì thôi nhà trên đấy với nhà mẹ đang cãi nhau hay mày đấy. [Anh Hào]: Nói bé. [Duyên]: Nhà trên đấy với nhà mình nó cũng giống nhau. [Mẹ San]: Thì nếu mà con như thế con phải rút kinh nghiệm. [Duyên]: ...con rồi [Duyên]: rằng là con đã hỏi ý kiến của mẹ chưa? Con bảo là con đã xin rồi, con đã nói với mẹ rồi. [Anh Hào]: Nói bé. [Duyên]: Thì ai mà con không nghĩ rằng là con... [Mẹ San]: Thế thì con mới phải cần hỏi tư vấn của bà ngoại. [Mẹ San]: Thế thì con mới phải tư vấn của bà ngoại, bà đang ngồi cạnh con. [Anh Hào]: Tại sao nói bé? [Mẹ San]: Con mẹ bảo con, bà đang ngồi cạnh con, con hỏi tư vấn của bà ngoại đi. [Mẹ San]: Xem con xử sự thế đã phải chưa thì con phải hỏi. Con đừng có [Mẹ San]: loạn cái đầu lên con lên. [Mẹ San]: Nên là con phải suy nghĩ lại nếu con [Mẹ San]: mà là con dâu của mẹ, [Duyên]: Vâng. [Mẹ San]: mà mẹ [Mẹ San]: bảo con như thế, con phải suy nghĩ lại xem là tại sao mẹ mình nói thế này. [Mẹ San]: Mà mẹ thì lúc nào mẹ cũng bảo rằng mẹ coi con là con gái. [Anh Hào]: Mẹ San nói bé đi. [Mẹ San]: Nên là [Mẹ San]: mà mẹ nói như thế thì con phải hỏi ngay bà ngoại và con phải hỏi tự ngay lại mình. [Mẹ San]: Xem là mình tại làm sao mẹ mình nói câu này. [Mẹ San]: Ra thế này mẹ không dám nói gì một câu nào với mày hay gì? [Anh Hào]: Hôm trước cái không, cái này hôm trước mẹ Đào cũng nói như này. Hôm trước mẹ Đào cũng nói... [Duyên]: Ừ thì con cũng đã nói là con không tinh ý, con không biết cái đấy đi. [Anh Hào]: Hôm trước... [Duyên]: Thế nhưng mà hôm... [Anh Hào]: ...đến phiên anh. [Duyên]: ...thế mà con đi sang, bố con nói chuyện. [Anh Hào]: Mẹ Đào cũng nói cái này là thiếu sót của mẹ Đào. [Duyên]: Thì bây giờ mẹ cũng bảo là mẹ cũng bảo là mẹ thiếu sót. [Anh Hào]: Là... [Duyên]: Mẹ con thiếu sót, con thiếu sót, con không tinh tế cái chuyện đấy. [Anh Hào]: Mẹ Đào cũng không tinh tế cái chuyện đấy. [Duyên]: Mẹ con sang, con đi sang mẹ con cũng nói chuyện, mẹ con bảo là con bị cúm. Hôm đấy con bị cúm thật chứ không phải là con bịa ra. [Mẹ San]: Con bị cúm thật hay con không bị cúm thật thì con cũng không cúm ngay cái những cái hôm gần hôm đấy. Mà con có thấy anh Hào anh ấy bảo rằng con cho cháu về chơi đi không? [Anh Hào]: Nhưng mà bản chất là em không thể quên được hai tháng liền đúng không? [Mẹ San]: Anh Hào bảo bao nhiêu lần? [Anh Hào]: Không phải hai tháng gì? [Mẹ San]: Mà mà... [Anh Hào]: Hai tháng liền không thấy đưa cháu về đâu. [Mẹ San]: Nhưng mà không phải cúm ngay trong những cái trong khoảng bốn năm sáu hôm gần đấy. [Anh Hào]: Không phải là bốn năm sáu hôm. [Duyên]: Cái đấy mẹ không hiểu được con, mà mẹ biết tại sao mẹ lại biết rằng không phải trong bốn năm sáu hôm, mẹ là bác sĩ của con đâu? [Anh Hào]: Cái điều quan trọng là trong hai tháng nay em không đưa cháu về. [Anh Hào]: Em không thể nào mà lấy lý do liên tục trong hai tháng được. [Duyên]: Thế thì đúng rồi, em không đưa, em không đưa cháu về. [Anh Hào]: Đúng không? [Duyên]: Bà nghĩ như thế thì bà nói thẳng với mẹ con. [Anh Hào]: Thì bà vẫn sang mà. Bà sang mà. [Mẹ San]: Mẹ không... [Anh Hào]: Bà sang mấy lần rồi đấy thôi. [Mẹ San]: Mẹ không mẹ không tranh cãi với con nữa nhá. [Mẹ San]: Nếu mà bây giờ mẹ tranh cãi với con là mẹ không bằng con đâu. [Mẹ San]: Nhưng mà con suy nghĩ lại tất cả con nát lại hết những lời nói của con. [Mẹ San]: Mẹ con không bán con đi, mẹ con không bán con đi. [Mẹ San]: Thế sang con sang bên này bố mẹ hành hạ con thế nào à, coi con là cái người nô lệ hay gì mà mà con bảo với mẹ rằng mẹ con không bán, bố mẹ con không bán con đi. Nên nhà bên đấy là nhà của con nên con đi về bên đấy cũng là nhà của con, quyền của con. [Mẹ San]: Nên là mẹ không dám nói gì mà con càng cần phải hỏi bà ngoại. [Mẹ San]: Đến bây giờ mẹ vẫn phải nói rằng con phải hỏi bà ngoại. Bà ngoại còn là cái người [Mẹ San]: biết, là cái người được học được hành. [Mẹ San]: Đến bây giờ mà con nói như thế này mẹ lại càng cần phải cái câu ấy mẹ càng phải bảo con. [Mẹ San]: Chứ bố mẹ này con là con của người nông dân. [Anh Hào]: Nói bé thôi. [Mẹ San]: Con lấy chồng về gia đình là người nông dân, là người bố mẹ là người lam lũ. Con phải học cách sống của gia đình lam lũ. Con trước tiên con đi lấy chồng, con phải [Mẹ San]: xem xét gia đình con có [Mẹ San]: đáp ứng với lại cả cái gia đình là bố mẹ là người lam lũ nông dân hay không. [Anh Hào]: Mẹ nói bé, nói bé. [Mẹ San]: Con càng phải suy nghĩ, con càng phải hỏi bà ngoại. [Mẹ San]: Con cứ tự suy nghĩ đi đã, còn rất nhiều những câu mẹ cần phải nói con. [Mẹ San]: Con đừng nghĩ rằng là con đúng, con đừng nghĩ rằng anh Hào, anh Hào anh ấy có những cái gì mẹ nói với anh ấy. [Mẹ San]: Anh ấy vụng dại, anh ấy hiền lành. [Mẹ San]: Nhưng mà con càng cần phải suy nghĩ nhiều hơn đấy. [Duyên]: Vâng. [Mẹ San]: Còn con đừng nghĩ rằng là là là là là [Mẹ San]: mẹ không muốn mẹ không muốn [Mẹ San]: bây giờ mẹ tranh cãi với con là mẹ là không bằng con. [Anh Hào]: Không không phải cãi nhau, đây không phải cãi nhau để xem ai đúng ai sai nhá. [Mẹ San]: Mẹ muốn nói [Anh Hào]: Được rồi. [Mẹ San]: từ cái tâm của mẹ. [Mẹ San]: Mẹ rất phấn khởi đi lên đâu người ta bảo ừ [Mẹ San]: cái con bé này nó giống bà, [Mẹ San]: nó rồi là bảo tính cách giống bà với lại cả nên là mẹ cũng rất là vui mừng. Nhưng mà [Mẹ San]: những cái đấy con không giống mẹ đâu. [Mẹ San]: Mẹ nói thật. [Duyên]: Con không giống được. [Anh Hào]: Mẹ nói bé. [Anh Hào]: Này, em không nói như thế được đâu, em nói như thế là hỗn đấy. [Mẹ San]: Đến bây giờ con vẫn là con... [Duyên]: Em nói không giống được là hỗn đấy. [Mẹ San]: Mà con về con làm dâu mẹ, con thử nghĩ xem [Mẹ San]: là con đã phụng sự cái gì cho bố cho mẹ con bảo rằng bố mẹ con không bán. Mà có cái câu gì mẹ nói để con phải nói rằng là bố mẹ con không bán con đi không? [Mẹ San]: Mẹ ngồi im, con có biết rằng mẹ cầm điện thoại mẹ ngồi im. [Mẹ San]: Con nói những gì, con nghĩ đi. [Mẹ San]: Đáng nhẽ hôm nay mà [Mẹ San]: bố con nói con, bố con khuyên con những cái câu gì con đọc chưa? [Mẹ San]: Chính là có một phần của mẹ đấy. [Mẹ San]: Mẹ coi con là con, [Mẹ San]: mẹ không có giận gì. Mẹ rất nhớ hôm mẹ lên mẹ chăm các con ở trên à cái lúc mà còn bầu dâu ấy, mẹ gặp ông [Mẹ San]: ấy ở bên đấy. [Mẹ San]: Ngồi nói chuyện. [Mẹ San]: Nên mẹ nghĩ rằng các con là con là cái, không bao giờ mẹ giận các con cả. [Mẹ San]: Bao dung cho các con. [Mẹ San]: Mà con đọc cái lời của bố con nói với con chưa? [Mẹ San]: Phải suy nghĩ kỹ trước khi nói. [Mẹ San]: Còn con nếu mà con mà giỏi [Mẹ San]: mà con cảm thấy rằng là gia đình nhà mình không đáp ứng với gia đình bên con với lại cả cái điều kiện của con, con con ấy thì [Mẹ San]: bây giờ bố mẹ ngay cái lúc nhá, [Mẹ San]: con ngồi ở trên giường hôm có bà Xê là con còn bảo mẹ rằng là vì mẹ các thứ là con thế này thế khác. Nhưng trước khi vì mẹ vì... [Duyên]: Vì mẹ vì... [Mẹ San]: Vì mẹ là động viên con, các mẹ động viên con nên là các con gàn gắn thế nọ thế kia nhá. Nhưng trước khi kể cả lúc nào, trước khi lúc các con lấy nhau, mẹ bảo các con phải tìm hiểu nhau kỹ đi. [Mẹ San]: Nên là con nói năng các thứ con phải cẩn thận thôi, lời nói của con. Mẹ nói thật bây giờ mẹ chỉ dạy con là con phải suy nghĩ lại hết những cái lời nói của con, con đặt địa vị của con [Mẹ San]: vào là bố là mẹ hay địa vị của con là anh Hào. [Duyên]: Đúng rồi. [Mẹ San]: Con đừng coi thường anh Hào. [Duyên]: Vâng. [Anh Hào]: Nhiều khi Duyên nó nói... [Mẹ San]: Con bảo anh Hào... [Anh Hào]: ...nó nói như thế. [Mẹ San]: Mẹ con có biết không, những cái lúc con bảo anh Hào là ở nhà để con đi làm chăm lo việc công việc nhà việc cửa cho con. Mẹ rất giận nhưng mà mẹ lại thương con, bảo thôi còn đang ăn đang nói. Mẹ không muốn nói để cho các con suy nghĩ. [Mẹ San]: Con đi làm, anh ấy đi làm, con đi làm được cả cái [Mẹ San]: ấy của con không? Của của cả hai vợ chồng không? [Mẹ San]: Con nói năng nên là [Mẹ San]: anh Hào anh ấy hiền lành mẹ biết. [Mẹ San]: Anh ra ngoài các thứ cái gì anh ấy cũng là đều thiệt thòi cả mà anh ấy cái gì anh ấy biết là anh cái gì anh ấy [Mẹ San]: kém cỏi là mẹ biết. [Mẹ San]: Mẹ biết như thế nên là mẹ cũng [Mẹ San]: vẫn phải [Mẹ San]: có lúc [Mẹ San]: mẹ động viên anh ấy mà mẹ cũng là như kiểu [Mẹ San]: là là bù đắp cho anh ấy. Mẹ rất thương anh ấy. Nhưng nếu con đến bây giờ nhá, con cảm thấy như thế nào là quyền của con. [Duyên]: Vâng. [Mẹ San]: Mẹ chưa bao giờ từ lúc các con lấy nhau đến kể cả những cái lúc [Anh Hào]: Anh ngồi nhà anh làm việc. [Mẹ San]: mà các con có cãi nhau, mẹ vẫn bảo thế con có yêu anh ấy không? Mẹ mới nói tiếp. [Anh Hào]: Anh ngồi nhà anh làm việc. [Mẹ San]: Đúng không? Hôm nay mẹ mới nói này. [Mẹ San]: Con có có có đúng không đã? Mẹ trước tiên mẹ ngồi với con, mẹ hỏi con là con có yêu anh Hào không? [Mẹ San]: Con bảo con có, mẹ mới nói tiếp. Còn nếu mà con bảo con không còn yêu gì nữa, mẹ không nói nữa. [Mẹ San]: Có đúng không? [Duyên]: Con chẳng nhớ lại cái lời đấy nữa. [Mẹ San]: Đấy, thế nên là con nói mà con không nhớ nhưng mẹ nhớ nhăm nhăm mà mẹ trước tiên mẹ nghĩ rất nhiều, mẹ nghĩ rằng trước tiên con... [Duyên]: Với lại là con cũng nói là đúng là cái thời điểm đấy là bọn con yêu nhau nhưng mà đến đây đến bây giờ là con nói thật là vợ chồng con như thế không ổn. [Anh Hào]: Không được. Em nghĩ cái đấy là trò đùa của em đấy à? [Anh Hào]: Ngày trước anh đã... [Mẹ San]: Không phải là trò đùa. [Anh Hào]: Anh chỉ anh hiền... [Mẹ San]: ...nó cũng chỉ có lúc là nó đổ tại con bảo rằng là mẹ... [Anh Hào]: Em biết vì sao? Hiền. [Mẹ San]: ...ấy thế này thế kia. [Anh Hào]: Anh hiền thật nhưng mà anh đã từng cho... [Mẹ San]: ...con mới thế nọ thế kia. [Anh Hào]: Anh đã từng cho em quyết định là có tiếp tục hay là không. [Mẹ San]: ...lắng nghe cái tư tưởng của con đi. [Anh Hào]: Có... [Mẹ San]: Mẹ hôm nay mẹ dạy con đấy. [Anh Hào]: ...tiếp tục hay không. Em đã quyết định là... [Mẹ San]: Hôm nay là mẹ mới lại là mẹ... [Duyên]: Con hiểu ý của mẹ rồi. [Mẹ San]: Con mẹ nát lại, con nát lại đi. [Duyên]: Con được rồi để con về con sẽ hỏi lại ý kiến của bà ngoại. Thế nên là con mới bảo là thôi thì con xin phép bố mẹ là cho con về hẳn bên đấy để bố mẹ con dạy lại con đã. [Duyên]: Bản thân con còn nhiều cái chưa được, thế nên là con chưa để thể làm dâu, [Duyên]: làm vợ anh Hào, [Duyên]: làm con dâu của bố mẹ chuẩn chỉnh được. [Duyên]: Chưa thể làm được những cái gì mà bố mẹ yêu cầu. Có thể là con đã cố gắng rồi nhưng mà con thấy là bản thân con chưa tốt. [Duyên]: Con chưa làm được đến cái mức mà mẹ yêu cầu, anh Hào yêu cầu. [Mẹ San]: Mẹ yêu cầu con những cái gì? [Duyên]: Thế nên là con xin phép là con đi về bên nhà bố mẹ con để bố mẹ con bảo con lại. [Anh Hào]: Còn đây nhá, còn đây nhá, đây anh anh có ghi âm ở đây nhá. [Anh Hào]: Còn đây nhá, bây giờ anh có ghi âm ở đây, anh nói anh thấy em nói như thế là em đang hơi hỗn và hơi [Anh Hào]: hơi không đúng logic, tức là nếu như em thấy là em chưa chưa đủ cái khả năng, cái kỹ năng để em làm con dâu ấy thì em cần phải học từ cả hai bà. [Anh Hào]: Học từ người lớn. Em em có thể nghe nhá, em có thể tiếp thu, em có thể tham khảo. [Anh Hào]: Và [Anh Hào]: em có thể làm theo hay không là chuyện sau nhưng em ít nhất là em phải nghe. [Anh Hào]: Em phải lắng nghe, có kỹ năng lắng nghe từ cả hai bà chứ không phải là em bởi vì như thế cho nên em về em [Anh Hào]: chỉ lắng nghe để mẹ Đào mẹ dạy lại em. Như thế là em đang [Anh Hào]: em đang logic không đúng. [Anh Hào]: Cái thứ hai là [Anh Hào]: cái thứ hai ấy [Anh Hào]: là đây anh có ghi âm lại ở đây. [Anh Hào]: Kể cả mẹ Đào sau nghe thấy luôn là [Anh Hào]: anh thấy [Anh Hào]: mẹ Đào [Anh Hào]: đang [Anh Hào]: đưa ra những lời khuyên là [Anh Hào]: mày có thể ly hôn, không vấn đề gì đúng không? [Anh Hào]: Đúng không? Có phải thế không? [Duyên]: Mẹ nói đấy khi nào? [Duyên]: Anh có bằng chứng không? [Anh Hào]: Bây giờ anh thấy nhá, trước mặt người lạ ấy, [Anh Hào]: anh thấy trước mặt người lạ ấy, các người lạ, các cô, các bác ấy, [Anh Hào]: thấy là mẹ Đào bảo là [Anh Hào]: bây giờ con gái hiện đại ly hôn [Anh Hào]: nó không yêu nhau, nó không thích nhau nữa thì ly hôn như thế thì [Anh Hào]: anh thấy cũng [Anh Hào]: không hay. [Anh Hào]: Nhưng mà anh thì anh hiền những cái nhỏ đấy anh không không nói. [Anh Hào]: Còn đâu ngày trước anh bởi vì chính vì bà cũng đã từng nói mấy lần ấy thì anh cũng nói với em. [Anh Hào]: Anh nói với mẹ bố Hùng mẹ San là bây giờ bọn con đang muốn ly hôn. [Anh Hào]: Cái điều đấy anh nói trước khi là có dâu. [Anh Hào]: Từ trước khi có dâu, từ rất lâu. [Anh Hào]: Và em đã [Anh Hào]: cả bố Hùng mẹ San đã xin [Anh Hào]: không phải là đã xin mà đã thuyết phục anh. [Anh Hào]: Đấy, xong em cũng [Anh Hào]: xin là bây giờ tiếp tục, [Anh Hào]: tiếp tục mình không ly hôn nữa. [Duyên]: Con nói cái chữ xin nghe nó mệt mỏi. [Anh Hào]: Có thể nào mà vợ chồng thống nhất được với nhau không? [Anh Hào]: Ừ, vợ chồng thống nhất được với nhau là phải tiếp tục. [Anh Hào]: Đó. [Anh Hào]: Cần phải tiếp tục thế thì bây giờ [Anh Hào]: đây không phải là cái câu chuyện mà đùa. [Anh Hào]: Bây giờ có dâu rồi, không phải câu chuyện đùa nữa. Em không thể nào mà lúc... [Duyên]: Con không nói là câu chuyện đùa đâu anh ạ, bởi vì... [Anh Hào]: Không phải câu chuyện trẻ con. [Duyên]: ...cuộc sống của con... [Anh Hào]: Anh anh để em nói chuyện [Anh Hào]: hết cái câu chuyện của em mà sao bây giờ em lại cứ nhảy vào mồm anh? [Duyên]: Thôi được rồi anh nói đi. [Anh Hào]: Đúng không? [Anh Hào]: Thì bây giờ có dâu rồi ấy, [Anh Hào]: không thể nào nói cái chuyện [Anh Hào]: sống riêng, [Anh Hào]: ly hôn. [Anh Hào]: Nếu bây giờ ấy em mà ngoan, [Anh Hào]: em thấy em [Anh Hào]: bởi vì anh thấy mẹ San ấy [Anh Hào]: cũng [Anh Hào]: rất là [Anh Hào]: có thể bỏ qua, dễ bỏ qua. [Anh Hào]: Chỉ cần em [Anh Hào]: lắng nghe lời mẹ nói. Em anh chưa nói đến việc là làm theo nhá, nhưng mà [Anh Hào]: ít nhất là mẹ con phải tìm cách để gần [Anh Hào]: để gần nhau, càng ngày càng gần nhau chứ không phải là như em đang làm bây giờ anh cảm giác là [Anh Hào]: đang làm mọi người [Anh Hào]: đang làm càng ngày càng xa mẹ San, càng ngày càng xa bố Hùng, càng ngày càng xa. [Anh Hào]: Bằng những cái lý lẽ logic của em như thế [Anh Hào]: chẳng có cái lý lẽ logic nào mà [Anh Hào]: mẹ San nói như thế có nghĩa là [Anh Hào]: mẹ San đang xúc phạm mẹ Đào cả. [Anh Hào]: Em đọc lại đi, em... [Duyên]: Nói năng hơn... [Anh Hào]: Em nhìn, em nhìn em biết đọc chữ, em học hết 12/12, em đi học đại học, em nhìn cái dòng chữ này em đang để cảm xúc của em [Anh Hào]: đi vào [Anh Hào]: cái lúc em đọc tin nhắn đấy, tin nhắn của mẹ mẹ mẹ [Anh Hào]: nhắn rất bình thường. [Duyên]: Ừ, mẹ nhắn rất bình thường. Có thể là em cảm xúc của em nó là như thế. Thế bây giờ em mới hỏi anh [Duyên]: là cái câu chuyện đấy nếu mà cùng một cái lời nói đấy bây giờ anh đưa luôn cho mọi người để xem mọi người nói luôn đi. [Anh Hào]: Đấy anh đưa rồi. [Duyên]: Tại sao anh chỉ đưa vào con AI? [Anh Hào]: Thế đưa vào con AI thì không khách quan à? [Duyên]: Anh đưa luôn cho các dì các chú... [Mẹ San]: Con bây giờ con nói lại hết những cái lời mà con nói con... [Anh Hào]: Bởi vì sao biết không? [Mẹ San]: ...con lấy điện thoại gọi điện cho mẹ... [Anh Hào]: Bởi vì nếu mà đưa ấy... [Mẹ San]: ...con nói với mẹ cái tối hôm ý đi. [Mẹ San]: Mẹ nghĩ lúc bấy giờ con nóng ý. [Mẹ San]: Mẹ cũng rất dễ bỏ qua luôn ý. [Mẹ San]: Nhưng mà đến bây giờ con còn nghĩ như thế này ý. [Mẹ San]: Mẹ hỏi rằng rồi con là như thế nào nữa đấy. [Anh Hào]: Anh cũng nói với em là [Duyên]: Con cứ nghĩ lại đi. [Anh Hào]: là khoảng thời gian vừa rồi em ở cữ ấy, sáu tháng em ở cữ. [Mẹ San]: Lúc bấy giờ... [Anh Hào]: Là em có những thay đổi về mặt tâm lý. [Anh Hào]: Nhiều người cũng nói với anh là [Anh Hào]: phụ nữ sau khi sinh là có thay đổi tâm lý, thay đổi về [Anh Hào]: tính cách thì [Anh Hào]: anh, mẹ nói với anh rất nhiều nhưng mà anh cũng chỉ nói lại với em một phần thôi. [Anh Hào]: Mẹ cũng dặn [Anh Hào]: đấy, mẹ nói với anh là [Anh Hào]: cần phải [Anh Hào]: nói lại với vợ con. [Anh Hào]: Như thế này như thế này như thế này, nhưng mà anh [Anh Hào]: đây là anh cũng láo với mẹ San là [Anh Hào]: anh [Anh Hào]: cũng vồng, anh cũng vồng thôi chứ anh cũng không nói lại cho em. [Anh Hào]: Nhưng mà em cần phải xem, đây là [Anh Hào]: cả mẹ San, cả anh rất là [Anh Hào]: rất là thông cảm cho em, rất là thông cảm người phụ nữ sau sinh ấy. [Anh Hào]: Nói còn nhẹ nhàng ấy. Bây giờ là hết thời gian ở cữ rồi, em cần phải quay lại với [Anh Hào]: thực tế đi. [Anh Hào]: Còn anh có xem cái thời gian trên [Anh Hào]: cái iPhone của em ấy, [Anh Hào]: em xem điện thoại hơi nhiều. [Anh Hào]: Sáu tiếng một ngày, cái đấy không ai có thể bênh được. [Anh Hào]: Em xem thời gian sáu tiếng một ngày thì nó sẽ làm mụ mị đầu óc của em và em sẽ thiếu sáng suốt, em sẽ dễ đặt tình cảm vào [Anh Hào]: nói [Anh Hào]: chuyện hằng ngày ấy. [Anh Hào]: Đấy. [Anh Hào]: Còn đâu việc mà bây giờ em đòi ly hôn là như anh nói từ sáng ấy, [Anh Hào]: ly hôn, ly thân, [Anh Hào]: chắc chắn anh không bao giờ anh đồng ý. [Duyên]: Anh không đồng ý thì đấy là việc của anh. [Anh Hào]: Còn việc sắp tới em có nói với anh ấy... [Duyên]: Còn việc của em thì... [Anh Hào]: ...là em đệ đơn lên kiện đúng không? [Anh Hào]: Em đệ đơn lên kiện bởi vì [Anh Hào]: cái đơn kiện đấy em sẽ [Anh Hào]: ghi lý do là bởi vì không có tiếng nói chung đúng không? [Anh Hào]: Đúng không? [Duyên]: Đúng rồi. [Anh Hào]: Ừ thì anh cũng nói với em sáng nay anh anh cũng nói với em đấy là quyền [Anh Hào]: kiện là quyền lợi của mỗi người. [Anh Hào]: Nhưng mà em cũng cần phải xem trách nhiệm em đã làm tròn trách nhiệm chưa. [Anh Hào]: Ở thời điểm này em chưa [Anh Hào]: ly hôn. [Duyên]: Ừ. [Anh Hào]: Thì em cần phải có trách nhiệm là tôn trọng [Anh Hào]: bố mẹ hai bên. [Anh Hào]: Tôn trọng bố mẹ chồng, tôn trọng bố mẹ vợ. Em cần phải xem xem hai tháng vừa rồi em [Anh Hào]: vì lý do này, vì lý do kia, [Anh Hào]: em không đưa cháu về hoặc em không gọi điện về. Không gọi điện về mà bà vẫn sang chăm thăm cháu bình thường phải không? [Anh Hào]: Mấy lần? [Anh Hào]: Một hai lần. [Anh Hào]: Một hai lần bà bận bà vẫn sang thăm cháu thì em phải xem [Anh Hào]: em có quyền lợi như thế nhưng mà đi kèm trách nhiệm em đã làm tròn trách nhiệm chưa, đúng không? [Anh Hào]: Đúng không? [Duyên]: Thôi cứ cho là em không làm tròn trách nhiệm nên... [Mẹ San]: Thì thì bây giờ... [Duyên]: ...con à. [Mẹ San]: Thì bây giờ không làm tròn trách nhiệm thì là thiếu sót mà con người ấy [Mẹ San]: không nên bo bo giữ cái việc [Mẹ San]: là mình sai nhưng mình không sửa đâu. [Mẹ San]: Mình sai ấy [Mẹ San]: thì mình cần phải hướng đến điều tốt hơn là mình cần phải cải thiện mình sửa. Anh cũng sửa. [Anh Hào]: Ví dụ như anh làm việc nhà đúng không? Anh làm việc nhà anh không [Anh Hào]: anh không giỏi làm việc nhà. [Anh Hào]: Anh không có hứng thú [Anh Hào]: anh dọn dẹp thời gian, anh không hay dọn dẹp việc nhà nhưng mà anh cũng phải cố gắng một việc là [Anh Hào]: anh ra ngoài làm, anh ngồi làm. [Anh Hào]: Chứ anh không phải ngồi chơi. [Anh Hào]: Anh đi về anh ra quán nước anh ngồi, anh cũng ngồi làm chứ không phải ngồi chơi. [Anh Hào]: Thế anh hỏi em, em cứ so sánh bố Hùng với mẹ San. [Anh Hào]: Em cứ so sánh là anh được khoảng góc một phần góc của bố Hùng. Thế ngày xưa lúc mà mới cưới thì bố mẹ [Anh Hào]: bố mẹ có kể cho anh, cái này chắc cũng chưa kể cho em là đi [Anh Hào]: đi buôn bát à? Cái xe thồ. [Anh Hào]: Rất muộn rồi. [Anh Hào]: Rất muộn rồi mà hai vợ chồng đi buôn bát, [Anh Hào]: đi về [Anh Hào]: thì thì [Anh Hào]: em đâu thể làm mà [Anh Hào]: mà cố gắng được như thế. Anh cũng không đòi hỏi em cố gắng được như mẹ San. [Anh Hào]: Không bởi vì anh cũng không được như bố Hùng. [Anh Hào]: Anh cũng không đòi hỏi em phải cố gắng chăm chỉ như mẹ San. [Anh Hào]: Thì [Anh Hào]: anh nghĩ là bây giờ anh [Anh Hào]: cũng sẽ anh cũng chỉ đơn giản là anh nghĩ anh [Anh Hào]: ra ngoài quán nước xong anh ngồi anh làm. [Anh Hào]: Ngồi làm như thế thì [Anh Hào]: thứ nhất là giữ được công việc, giữ được công việc thì [Anh Hào]: con cái nó mới [Anh Hào]: có cái này có cái kia, chứ em cứ nghĩ em [Anh Hào]: cứ nghĩ anh ra quán nước anh ngồi chơi thế thì em [Duyên]: Em chẳng nói là em ra em nghĩ anh ra quán nước để ngồi chơi. [Anh Hào]: Thế em em tị nạnh với anh [Anh Hào]: là anh đi ra quán nước, anh không về với em, không về với con. [Anh Hào]: Em vừa nói từ nãy xong. [Duyên]: Thế tại sao anh đi về việc đầu tiên anh không hỏi con, hỏi vợ đi đã, anh ở một thời gian xong là anh ở một buổi chiều xong đến tối anh đi cũng được có sao? [Anh Hào]: Đi đâu? [Duyên]: Anh đi một lúc mà anh làm ở nhà luôn cũng được. [Anh Hào]: Cái gì? [Duyên]: Tại sao mà anh cứ phải ra quán nước anh ngồi mới được? [Anh Hào]: Cái gì? Ra quán nước? [Anh Hào]: Bởi vì anh cần tập trung. [Anh Hào]: Mà anh cũng nói với em rồi, [Anh Hào]: không phải là anh không lo [Anh Hào]: cho vợ con. Anh cũng nói với em, chẳng qua em bằng một cái lý do gì đấy, em bỏ qua lời của anh. Đấy là anh nói với em là có thể thuê người. [Anh Hào]: Thuê người về [Anh Hào]: chấp nhận bây giờ có cái dâu, [Anh Hào]: có con [Anh Hào]: thì chấp nhận mình tiết kiệm đi ít hơn, được. Anh thấy như thế hoàn toàn được. Nhưng mà em bằng một lý do gì em tiết tiền hay là em làm gì em [Anh Hào]: không để cái lời nói của anh vào đầu thì [Anh Hào]: em thử giải thích xem nào, tại sao? [Duyên]: Hai vợ chồng với nhau sống thế giới riêng. [Duyên]: Cứ động chạm một lúc lại thuê người với thuê người, thuê đến là người ta dọn được cho có hai ba phút, thế xong là mất bao nhiêu tiền. [Duyên]: Thế bây giờ vợ cũng dọn, vợ cũng làm, hai vợ chồng cùng làm thì nó có phải vui vẻ hơn không? [Duyên]: Thế bây giờ [Duyên]: đấy chính là cái những cái như thế, thế nên là em thì em quan trọng nhưng với anh thì anh thấy là không cần thiết. [Duyên]: Em muốn sự quan tâm, em muốn hai vợ chồng cùng nhau làm. [Duyên]: Em không muốn là người ngoài lúc nào cũng đi đi vào vào so với cái phòng của em. [Anh Hào]: Thực ra thì... [Duyên]: Với cái cái không gian của em, em muốn là hai vợ chồng mình ở với nhau thôi. [Anh Hào]: Thực ra cái điều đấy vợ chồng cưới nhau 3 năm rồi còn gì. [Duyên]: Cái thời điểm anh nói cái cái việc mà thuê người đấy cũng phải không phải là lúc mới cưới anh mới nói. [Anh Hào]: Thế em cũng nói rằng là em không thích thuê người rồi còn gì. [Anh Hào]: Mãi về sau anh mới nói. [Duyên]: Cái chuyện thế này này. [Mẹ San]: Mà thôi bây giờ đừng đừng nói mãi cái vòng vo cái chuyện là thuê người hay không thuê người nữa. [Duyên]: Cái chính là bây giờ con con muốn nói với mẹ là bây giờ vợ chồng con đấy suy nghĩ và lập luận khác nhau. [Duyên]: Có thể là với bố với mẹ thì hay là với anh Hào thì cái việc đấy nó là bình thường. [Anh Hào]: Nhưng mà tại sao lúc bấy giờ em... [Duyên]: Nhưng mà với con thì có thể là con... [Anh Hào]: ...em lại bảo là bố mẹ không bán con. [Duyên]: ...con suy nghĩ thì con lại muốn... [Anh Hào]: Em suy nghĩ ý là như nào? Hay là có khúc mắc gì? [Duyên]: Thế cái vấn đề là bây giờ em thì em nghĩ là nhà nào thì cũng là nhà. [Anh Hào]: Ừ. [Duyên]: Bây giờ đi từ trên đấy về em cũng xin mẹ rồi thì em nghĩ là ừ thôi thì [Duyên]: bố mẹ cũng [Duyên]: là bố mẹ thì nhà ở trên kia cũng là nhà và nhà đấy thì cũng là nhà của em. [Duyên]: Thì em [Duyên]: mẹ đưa cho em, mẹ đưa em đi về bên đấy thì cũng chẳng có vấn đề gì cả. Tại vì nhá, [Duyên]: mẹ đã hỏi, em đã mẹ hỏi em... [Mẹ San]: Cái gì mà nói câu với mẹ đang hiểu cái cái đang đang đang biết những cái lời nói tiếp theo của con rồi đây để mẹ nói cho con cho nó đỡ mất thời gian này. [Mẹ San]: Con ấy, mẹ nghĩ rằng [Mẹ San]: nếu mà những cái lời nói của mẹ mà con là cái người [Mẹ San]: mà biết suy nghĩ, biết nhạy cảm, [Mẹ San]: ngay vài một vài hôm sau con phải cho cháu về. Con [Mẹ San]: phải [Mẹ San]: bố mẹ con [Mẹ San]: cảm nhận à con [Mẹ San]: con sơ sơ suất. [Mẹ San]: Nếu mà là con mà là cái người [Mẹ San]: biết [Mẹ San]: suy nghĩ nên [Mẹ San]: bây giờ mẹ nói con câu này này. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé. [Mẹ San]: Con phải là người biết suy nghĩ mà 26 tuổi rồi chứ ngày xưa bố mẹ đi làm dâu bảo ừ hay 19, 20 thì nó trẻ trung bây giờ đi [Anh Hào]: Nói bé. [Mẹ San]: ra ngoài rất nhiều rồi. Mà con là cái người mà [Mẹ San]: biết suy nghĩ, biết khéo, [Mẹ San]: con phải hỏi mẹ con là [Mẹ San]: nếu giả sử đây ngồi đang ngồi [Mẹ San]: mẹ ơi chết rồi con con cái chỗ này thế này thế này này. [Duyên]: Ôi trời ơi con... [Mẹ San]: Mà [Mẹ San]: thế mẹ bảo con thế nào? [Mẹ San]: Thì mà bố con đã [Mẹ San]: gợi ý cho con rồi này. [Mẹ San]: Con nói nói với con những cái lời nó nó có đúng là người bố người mẹ nói với con không? [Mẹ San]: Tại sao con không nghe theo? Mẹ nghĩ rằng con phải [Mẹ San]: cho cháu về trong một vài cái hôm đấy. [Mẹ San]: Còn sờ suất. [Duyên]: Thế thì nếu mà mẹ... [Mẹ San]: Bố mẹ mà lại còn [Mẹ San]: bắt bẻ con thế này thế khác thì [Mẹ San]: ừ, như thế là bố mẹ quá đáng. Đây là mẹ chỉ đến tận nơi cho con, mẹ không mẹ biết rằng những cái lời tiếp theo con đang bao biện. [Anh Hào]: Không được, mẹ nói thế cũng không... [Duyên]: Nhưng mà nhưng mà có một cái vấn đề là tại sao em không gọi điện video về? [Mẹ San]: ...rằng là có vấn đề gì thì mẹ cứ nói thẳng trên tin nhắn hay là nói thẳng với con. [Duyên]: Mẹ lại cứ vòng vo rằng là mẹ có... [Mẹ San]: Không có vòng vo. [Duyên]: ...mẹ con không... [Mẹ San]: Mẹ có biết rằng cái hôm mà ở bên ý ấy, [Mẹ San]: con định cho con đi thẳng lên Hà Nội. [Mẹ San]: Cho cái dâu đi từ bên ý thẳng lên Hà Nội, con có biết không? [Mẹ San]: Mẹ đã bảo không, con phải cho về nhà. [Mẹ San]: Con bảo rằng là nôm nủng củng nhiều thứ quá. Con bảo không. [Duyên]: Đấy là từ hôm trước và hôm đấy hôm đấy con đã cho cháu về rồi. Mẹ đừng lôi lại chuyện của hôm trước. [Mẹ San]: Sao nữa? Thì con có biết rằng là mẹ đã nói với con rằng cái việc như thế [Mẹ San]: thì con phải biết rằng ý của mẹ chứ. Tại sao... [Duyên]: Ôi trời ơi con mà biết thì... [Mẹ San]: Con đang coi thường. [Duyên]: ...câu chuyện đấy nó đã không xảy ra rồi. [Mẹ San]: Mẹ hiểu con là mẹ... [Duyên]: Thế thì là một đứa quá khéo rồi. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé. [Duyên]: Con thế thì con cái gì con cũng biết rồi. [Mẹ San]: Con khéo con ra sách cho mẹ San. [Mẹ San]: Tại sao mẹ bảo bố mày dạy cho mày đến tận nơi rằng là con phải cho cháu về. [Duyên]: Con... [Mẹ San]: Tại sao con không nghe? Con đang bao biện mà con rất con đang coi thường bố mẹ. [Duyên]: Con không hề coi thường... [Mẹ San]: Con đang coi thường mẹ mẹ chồng con. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé, nói bé. [Duyên]: Cái đấy là mẹ tự nghĩ. [Mẹ San]: Con coi thường cả chồng con. [Duyên]: Con không hề coi thường. [Mẹ San]: Thế thì bây giờ mẹ bảo con thế thì con phải làm thế nào để cho bố mẹ nghĩ rằng con không coi thường bố mẹ, chồng và chồng con. [Anh Hào]: Còn một cái nữa đấy là anh cũng bảo với em là... [Mẹ San]: Nào con con con con nói thế nào? [Anh Hào]: Kể cả lý do gì thì gọi điện về nhưng mà [Anh Hào]: tại sao không gọi? [Duyên]: Điện thoại của anh. [Anh Hào]: Điện thoại của anh là sao? [Mẹ San]: Còn nhá, [Mẹ San]: mẹ nói với cái cái cái Duyên nhá, mẹ cũng đúng là giấu chú Quyết, thím Huyền, [Mẹ San]: hàng xóm láng giềng mẹ không nói với ai. Nhưng mẹ nói thật đấy, [Mẹ San]: cụ, [Mẹ San]: bà Xê, ông Bằng [Mẹ San]: đều bảo [Mẹ San]: kể cả nhiều nếu mà như là bà Sứ bà ấy hỏi, mẹ nói thật đấy, bà ấy bảo "Ô, [Mẹ San]: nếu mà nó mà ở xa thì thôi mà nó đi qua thế này mà nó không ấy thì nó quá coi thường nhà mày rồi." [Mẹ San]: Mẹ nói thật đấy, bây giờ lúc nãy tại mẹ bảo đưa lên cho dì Xê, đưa cho ông Bằng đọc xem thế nào. [Mẹ San]: Riêng cái đoạn như thế. [Mẹ San]: Nó quá coi thường nhà mày rồi, vợ chồng nhà mày cứ đi mà cung cúc cung cúc mà mà mà ấy cái cái đời [Mẹ San]: còn chửi. [Mẹ San]: Mày cứ lên mày hỏi cụ xem, cụ còn chửi cả mẹ luôn ấy. [Mẹ San]: Mày tưởng rằng là mẹ không, mẹ lại không dám nói cái gì tiếp nữa ấy. [Mẹ San]: Mà mẹ vẫn che, bao che cho con đấy. Mẹ nói cho con biết thế. [Mẹ San]: Riêng cái đoạn mà đi ở trên Hà Nội về mà mẹ còn chưa nói đến những cái câu con cãi mẹ ấy. [Mẹ San]: Mẹ còn bao che cho con đấy. Chứ mẹ nói thật đấy, [Mẹ San]: kể cả [Mẹ San]: nếu cụ... [Anh Hào]: Nếu là người ngoài thì ai người ta che thế đâu. [Mẹ San]: ...ngày xưa ấy [Mẹ San]: mà mẹ [Mẹ San]: mà như thế ấy, [Mẹ San]: tóc nàng từ bên Ba Lăng sang Nghiêm rồi, không phải là rằng đấy đâu. Bây giờ mày nói như thế để mẹ nói cho con biết như thế, con suy nghĩ đi. [Mẹ San]: Tóc nàng từ Ba Lăng sang Nghiêm rồi chứ không phải là êm ả như thế. Nhưng mẹ nghĩ rằng đây này, [Mẹ San]: mẹ ngày từ ngày xưa lúc nào từ khi mà cưới con về làm dâu, mẹ nghĩ rằng [Mẹ San]: mẹ thời ngày xưa [Mẹ San]: thì các ông bố bà mẹ nó khác. [Mẹ San]: Bây giờ là thời đại nó khác. [Mẹ San]: Tất cả mọi cái. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé, mẹ nói bé, nói bé, nói bé. [Mẹ San]: Hỉ xả không có một cái gì là nghĩ rằng là bắt bẻ hay này khác. [Mẹ San]: Mẹ lên trên Hà Nội mẹ phục vụ nhà mày, mẹ hỏi xem mày từng tí một mày có biết không? [Mẹ San]: Mẹ nghĩ mẹ còn nhiều lúc mẹ còn hơn cả ô sin ấy chứ. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé, nói bé. [Mẹ San]: Mày thử nghĩ mà xem. [Mẹ San]: Chứ vừa nãy mẹ mẹ nhịn con, mẹ không muốn nói, mẹ bảo bây giờ mẹ nói với con, mẹ còn không bằng con nữa. [Mẹ San]: Bây giờ các con thì được đi học thế này thế khác chứ bố mẹ ngày xưa thì thì thì thì [Mẹ San]: được đi ra ngoài, được đi giao tiếp với lại cả người nọ người kia đâu. [Mẹ San]: Nên là các con còn có đoàn thể, còn có công ty, còn có người nọ người kia. [Mẹ San]: Nên là các mẹ cũng [Mẹ San]: nếu thấy các con hơn mình là mẹ cũng vui. [Mẹ San]: Mà công việc về đến nhà cũng thế. Mẹ dọn dẹp các thứ, chúng mày làm về đến nhà chúng mày có phải đấy mày có thấy không? [Anh Hào]: Em [Anh Hào]: ngồi yên đi. [Duyên]: Thế em ngồi em nghe chứ em có nói gì đâu. [Anh Hào]: Em ngồi em gật gù kiểu như thế là [Anh Hào]: không hay. [Mẹ San]: Đúng đấy. [Mẹ San]: Mẹ nói thật đấy. [Anh Hào]: Ngồi gật gù cái kiểu [Anh Hào]: cái củ chuối. [Mẹ San]: Còn nếu mà [Mẹ San]: mẹ còn chưa dám gật gù gì với mày khi mày nói đâu. [Mẹ San]: Còn mẹ nói thật, anh Hào anh ấy cũng rất nhiều những cái mà mẹ phải nói. Nhưng không thể nào vì rằng là những cái kiểu mà như thế thì mẹ phải chấp nhận hết những cái nọ cái kia đâu. [Anh Hào]: Này hôm nay hôm nay [Anh Hào]: hôm nay hôm nay đây nhá, ghi âm nhá. [Anh Hào]: Kể cả sau mẹ Đào nghe nhá. [Anh Hào]: Là hôm trước mẹ Đào ấy, ngồi tâm sự thì mẹ Đào cũng [Anh Hào]: nói là [Anh Hào]: buột miệng, không biết buột miệng miệng nói ra hay không nhưng mà [Anh Hào]: bởi vì [Anh Hào]: bởi vì người này là như thế này cho nên mẹ là thế này. [Anh Hào]: Thì thì anh thấy như thế là [Anh Hào]: cái về mặt [Anh Hào]: về mặt tư duy ấy, về mặt suy nghĩ ấy, [Anh Hào]: tức là đừng bao giờ lấy cái [Anh Hào]: thiếu sót của người khác [Anh Hào]: để [Anh Hào]: thanh minh, biện minh cho cái thiếu sót của mình. [Anh Hào]: Và [Anh Hào]: chưa kể là mình [Anh Hào]: nghĩ là người khác thiếu sót, chưa chắc [Anh Hào]: là [Anh Hào]: do [Anh Hào]: mình cũng phải nhìn lại mình đã. [Anh Hào]: Kể cả [Anh Hào]: kể cả là mẹ San, [Anh Hào]: kể cả là mẹ Đào, kể cả là Duyên, kể cả là con. [Anh Hào]: Đấy là lý do mà [Anh Hào]: như mẹ San ấy, như mẹ San cũng [Anh Hào]: rất là bao che cho [Anh Hào]: Duyên, bao che cho, tức là khi nói chuyện với các [Anh Hào]: các cậu rồi với cả các dì là cũng không ấy đúng không? Cũng giấu nhiều cái đúng không? [Mẹ San]: Bà Xê bà ấy còn bảo rằng là em cấm chị không được [Mẹ San]: lên đấy mà trông nom mà cái kiểu như thế đâu. [Mẹ San]: Kiểu như thế là là nó nó coi thường nhà chị, vợ chồng nhà chị [Mẹ San]: quá mức rồi đấy. [Mẹ San]: Bà Xê bà ấy nếu mà mẹ mà là bà Xê ấy, không được như đến bây thế này đâu. [Mẹ San]: Mẹ nói thật đấy. [Mẹ San]: Đấy con cứ lên hỏi bà Xê xem là bà ấy có có có xót cho mẹ, bà ấy bảo là em cấm chị đấy. [Mẹ San]: Chị không kể cả chị không phải sang chơi với cháu. [Mẹ San]: Mẹ vẫn sang, mẹ vẫn giục ông sang. [Mẹ San]: Không, cháu mình sang thăm nó. Nhưng đợt vừa rồi này bà [Anh Hào]: Người ta từ trước bà sang đấy thôi. [Mẹ San]: nhiều lúc rất muốn sang nhưng mà cũng tối hàng hóa xong [Anh Hào]: Vẫn mà vẫn cố gắng bớt thôi. [Mẹ San]: chứ còn đâu là cũng vì công việc của mẹ. [Mẹ San]: Chứ còn mẹ nói thật, [Mẹ San]: cái lòng mẹ mẹ nghĩ rằng là mẹ bao dung cực kỳ là bao dung. [Anh Hào]: Này em đừng có thói quen cứ gật gù kiểu [Anh Hào]: coi thường. [Duyên]: Thế em quen rồi thì đã là quen, em đâu có coi thường. [Anh Hào]: Em quen rồi thì nếu mà thật sự ra là cái thói... [Duyên]: Mẹ nhìn cũng xấu. [Anh Hào]: Em thử ngồi thanh chân vào xem nào. [Mẹ San]: Mẹ nói thật. [Anh Hào]: Nếu em thực sự em nghe, còn nếu em không thích nghe... [Mẹ San]: Dù rằng là mày có nói cái gì thì bây giờ mày vẫn là con trong gia đình. [Mẹ San]: Ngồi nói với mẹ, mẹ ngồi mẹ còn chưa [Mẹ San]: rung đùi, mẹ chưa gật thế này thế này. [Anh Hào]: Ừ. [Mẹ San]: Này, nếu mà có cái quay cái... [Anh Hào]: Thôi nào. [Duyên]: Thế thì [Duyên]: thế con có khúc mắc gì không? Có khúc mắc gì về [Duyên]: Duyên có khúc mắc gì không? [Duyên]: Có thấy tất nhiên không có ai là hoàn hảo cả nhưng mà kể [Duyên]: như mẹ Đào, các mẹ, các ông, [Duyên]: các ông các bà đấy, [Duyên]: em còn thấy khúc mắc gì mà cần hỏi [Duyên]: mẹ San có thấy khúc mắc gì cần nói, [Duyên]: thấy cái điều gì mà không thấy chưa được [Duyên]: thì nói luôn. [Mẹ San]: Mẹ là mẹ bảo anh Hào, mẹ chỉ mong rằng [Mẹ San]: cũng không phải rằng là về đến nhà [Mẹ San]: nếu mà nó biết nó về cho về nhà nó cho con về thì mẹ không có [Mẹ San]: bảo ừ hay vì như thế này thế khác mẹ nặng nhẹ gì đâu. Nhưng quan trọng nó biết là ừ nó như thế thì [Mẹ San]: nó sơ suất rồi thì thôi, mẹ nhắc nhở cho nó nhẹ nhàng như thế. [Mẹ San]: Nó phải biết. [Mẹ San]: Nhưng mà con [Mẹ San]: là vẫn [Mẹ San]: còn suy nghĩ như thế [Mẹ San]: là con càng còn phải hỏi [Mẹ San]: bà xem. [Mẹ San]: Chứ mẹ là [Mẹ San]: mẹ nói thật là cái lòng mẹ đợt vừa rồi là mẹ nghĩ rằng mẹ bao dung cực kỳ rồi đấy. [Anh Hào]: Đúng rồi. [Mẹ San]: Còn con nghĩ thế nào thì con nghĩ. [Anh Hào]: Nói chung là [Anh Hào]: anh chưa bao giờ anh [Anh Hào]: từng nghĩ đến việc là vì anh, [Anh Hào]: vì anh, vì [Anh Hào]: vợ mình là như thế mà mình [Anh Hào]: mà để mẹ mình cứ phải suy nghĩ nhiều. [Anh Hào]: Anh nói nhá, [Anh Hào]: là ngày trước ấy, anh thấy em cũng khéo, [Anh Hào]: em cũng [Anh Hào]: nhiều cái em cũng khéo. [Anh Hào]: Mà anh thấy [Anh Hào]: là sẽ hợp với bố mẹ. [Anh Hào]: Chứ bây giờ cứ để mẹ San vồng cứ phải nghĩ nhiều mà nói nhiều mà cứ [Anh Hào]: bây giờ anh nói thẳng luôn này, [Anh Hào]: cái mà anh nghĩ từ [Anh Hào]: nhiều tháng gần đây ấy là [Anh Hào]: nếu như mẹ San, [Anh Hào]: nếu như em mà không [Anh Hào]: hòa thuận, cố gắng kéo vào nhau ấy, [Anh Hào]: kể cả mẹ San này, con nói với cả kể cả mẹ San, kể cả Duyên này, [Anh Hào]: không cố gắng hòa thuận được kéo lại tình cảm lại và gần nhau ấy [Anh Hào]: thì con không thể làm việc được. [Anh Hào]: Không làm việc được thì [Anh Hào]: đương nhiên không có cái gì mà [Anh Hào]: mà sung sướng được, không có cái gì mà ăn, không có gì ổn định hết. [Mẹ San]: Chồng nó đi làm đi nụng nó cũng chịu khó, nó hiền lành những cái [Mẹ San]: sống cái gì phải chịu đựng. Con mà suốt ngày con bì chồng con với bố chồng con, con cứ hỏi ngồi [Anh Hào]: Em có chịu đựng được bà nội không? [Mẹ San]: hỏi bố chồng con xem là... [Anh Hào]: Em có chịu đựng được cụ nội không? [Mẹ San]: ...là những cái gì, những cái gì từ ngày xưa bố làm cho mẹ những cái gì, mẹ làm cho bố những cái gì. [Anh Hào]: Bà... [Mẹ San]: Con đừng có nhìn thấy cái bộ bề mặt xong rồi con suy nghĩ. [Anh Hào]: Nói chung bà San là... [Anh Hào]: Nói vui, nói vui bà San là [Anh Hào]: là hiền hơn [Anh Hào]: cụ cụ cụ Đương tức là cụ nội rất nhiều đấy. [Mẹ San]: Đến cụ Hải cụ ấy hiền đấy nhưng mà mẹ nói với con ấy, [Mẹ San]: cụ ấy rất giận luôn đấy, nhưng nên cụ vẫn phải khuyên cái thằng này. [Anh Hào]: Ừ. [Mẹ San]: Khuyên cái thằng bố này. [Mẹ San]: Mà cụ ấy còn chửi cả vào mẹ đấy. [Mẹ San]: Chúng mày ngu mày [Mẹ San]: ấy quá nên là nó coi thường nhà mày. [Mẹ San]: Mày vẫn còn ấy là cái đời mày rồi nó khổ suốt đời. [Mẹ San]: Nó trèo lên đầu lên cổ mày. [Mẹ San]: Mẹ nói thật đấy. [Mẹ San]: Mà mẹ vẫn bao che, mẹ không dám nói những cái câu mà con cãi với mẹ cái hôm mà con giằng điện thoại. [Mẹ San]: Mà hôm đang nói điện thoại với cả chồng con là mẹ đang khuyên chồng con [Mẹ San]: là thôi, không có gì mẹ không nên nữa để bảo bác Sứ bác lên rồi mẹ bảo thấy cái Duyên nó bảo là... [Anh Hào]: Kệ sao lại Duyên lại bảo là không có dụ con là như nào? [Mẹ San]: Đừng mẹ đừng có dụ con à hay là như nào? [Mẹ San]: Đừng dụ con là đấy cái Duyên mày có nhớ không? [Anh Hào]: Nói bé, nói bé. [Mẹ San]: Mẹ em không được nói to đâu. [Duyên]: Thế bây giờ con hỏi mẹ câu đấy. [Anh Hào]: Tình cảm thôi. [Duyên]: Cái Duyên con nhớ không? [Anh Hào]: Là như nào? [Mẹ San]: Mẹ chỉ bảo rằng là... [Anh Hào]: Cái câu đấy là cái tại sao là như nào? [Mẹ San]: ...thôi thì trong Tết thì [Mẹ San]: nhờ bà Sứ hay là nên trông nom rồi là qua Tết thì... [Duyên]: Không, hôm đấy con nói cái câu dụ con như thế mẹ thế là mẹ nghĩ nhầm rồi. [Duyên]: Hôm đấy mẹ bảo con là cho cháu ở quê. [Duyên]: Xong là con đi đi lại lại còn để chồng con ở trên Hà Nội thì con mới bảo là mẹ đừng dụ con. [Mẹ San]: Thế nên là con phải học cách lắng nghe. Nếu thế con phải học cách lắng nghe. [Duyên]: Mẹ kể chuyện mẹ cũng phải kể đúng chứ. [Mẹ San]: Con phải học cách lắng nghe. [Mẹ San]: Con có biết cái hôm mà mẹ lên trông con... [Anh Hào]: Mẹ Duyên... [Mẹ San]: Mẹ không có nói không hay là cái câu ấy mẹ không có nói không. Cái hôm trước ở nhà ấy [Mẹ San]: là mẹ có rằng là nếu mà giả sử cho con ở nhà [Mẹ San]: thì anh Hào là anh ấy [Mẹ San]: mẹ một mặt ở đây thì mẹ cũng vận động anh Hào thôi cố gắng đi về. Nhưng nếu mà anh Hào anh ấy làm công việc nhiều mẹ đấy là hôm ở nhà. [Mẹ San]: Còn lên trên Hà Nội cái hôm mà ba hôm con cháu nó tiêm ấy, [Mẹ San]: đây nói thì là nói cho hết để nếu mà con không hiểu con nghe nhá, lần sau con phải học cách lắng nghe. Mẹ bảo chứ mẹ bế cái dâu đúng không? [Mẹ San]: Mẹ bảo rằng là thôi Tết thì thuê người rời rét rời mướt với cháu còn đang bé [Mẹ San]: thì ngày nó cũng còn ngắn, [Mẹ San]: nó tối sớm mà nó lạnh thì bảo bà ấy lên bà ấy trông nom cho xong rồi qua Tết rét mướt mà bà cũng nhàn rồi bà lên bà trông cho vài tháng xong là khoảng cứng cứng qua xuân đi thì là cho con bà cháu nhà mình là cứ ví dụ thích lên trên này cho lên với bố mẹ một tuần xong là ta lại đi xe buýt về nhỉ, xong là bố mẹ mày phải về. [Mẹ San]: Thế thì [Mẹ San]: nếu mà còn đâu là [Mẹ San]: có cái hôm ở nhà ấy, những cái hôm mà còn ngồi ở nhà mà chưa đi ấy, mẹ nói thế. Còn khi đã còn hẹn mẹ còn hẹn bà Sứ rằng [Mẹ San]: mẹ còn tính toán mẹ bảo là [Mẹ San]: lên trước với con đi để cho con nhìn xem bà Sứ bà ấy có bế con được khéo, cháu được khéo không để con nhìn bà ấy xem có trông được cháu không thì mẹ mới yên tâm. [Mẹ San]: Nên là con phải học cách lắng nghe. [Anh Hào]: Ngồi yên thôi, em đừng... [Mẹ San]: Đúng không? [Mẹ San]: Mẹ nói mẹ không có nói sai theo cái lương tâm của mẹ. Nhưng mẹ nói đúng nguyên văn như thế mà con bảo [Mẹ San]: mẹ đừng à bà đừng có dụ hay là mẹ đừng có dụ con [Mẹ San]: là cái câu hôm mà lên mà hôm mà cháu đi tiêm ở đấy mà bà đang bế cái dâu nhá. [Mẹ San]: Không biết tối hay ngày thì không nhớ, nhưng có ba bà cháu mẹ con đấy [Mẹ San]: là mẹ mới hôm ý là xong là hôm sau là cho về. [Duyên]: Cái câu đấy nó chỉ là một cái câu đùa rất là bình thường, thế tại sao mẹ lại cứ quan trọng hóa lên? [Mẹ San]: Nhưng mẹ bảo rằng là... [Duyên]: Kể cả cái việc mà mẹ nói rằng là con coi thường gia đình mình, con... [Mẹ San]: Câu đấy câu đấy mẹ không... [Duyên]: ...coi thường bố mẹ. [Mẹ San]: ...cho là con coi thường. [Duyên]: Mẹ áp đặt cái suy nghĩ đấy vào con, con không đồng ý đâu. [Mẹ San]: Câu đấy mẹ không cho con là coi thường. [Anh Hào]: Câu đấy, câu đấy mẹ San không không coi trọng. [Mẹ San]: Mà mẹ giật mình rằng là hay là mẹ lại nói gì nó không bằng lòng mà [Mẹ San]: hôm sáng hôm ý ông nội lên [Mẹ San]: mà vẫn không nói năng gì với ông nội mà trưa là nó cho về thẳng dưới bà ngoại. [Anh Hào]: Mẹ San cũng nói với anh cái câu đấy để anh hỏi em nhưng mà... [Mẹ San]: Chết rồi hay là... [Anh Hào]: ...lúc bấy giờ anh không nói với em bởi vì em đang thời gian ở cữ anh không muốn nói nhiều. [Mẹ San]: ...nó lại [Mẹ San]: chiều hôm trước mình ở đấy, sáng hôm ý là ông nội ở đấy, [Mẹ San]: bà ở đấy, bà ngoại ở đấy, [Mẹ San]: mà sao chiều nó lại cho thẳng về bên kia nó không nói gì với mình. Hay là mình có cái gì với nó đây? [Mẹ San]: Là mẹ đây mà còn phải suy nghĩ lại ừ hay là lúc này... [Anh Hào]: Nói bé, nói bé. [Mẹ San]: ...mình nói này nói khác với con dâu để cho nó [Mẹ San]: để cho nó mà nó phải suy nghĩ rồi nó lại là [Mẹ San]: hay nó cho sang về bên ý là vì nó nọ kia. [Mẹ San]: Còn nếu con sơ suất thì bố mẹ nói những cái câu về sau này, con phải cho về, con bảo con sơ suất. [Mẹ San]: Nếu mà con cho về sơ suất [Mẹ San]: thì có khi mẹ lại nhận [Mẹ San]: là ừ, đáng nhẽ ra thì mẹ cũng không nói kiểu câu hờn giận mát như như thế với con. [Anh Hào]: Nhưng nhưng nhưng nhưng nhưng nhưng nhưng mà bây giờ nhưng mà bây giờ... [Mẹ San]: Thế còn đến bây giờ mà con vẫn nghĩ như thế thì mẹ lại nghĩ rằng là mẹ càng phải bảo con, càng phải khuyên con rằng phải hỏi lại bà ngoại. [Mẹ San]: Để bà [Mẹ San]: để bà tư vấn, bà chỉ [Mẹ San]: dạy cho con thêm. [Duyên]: Vâng. [Mẹ San]: Chứ con ý là [Mẹ San]: phải học cách lắng nghe. [Duyên]: Vâng. [Mẹ San]: Và nhiều thứ khác nữa đấy. [Duyên]: Vâng. [Mẹ San]: Chứ đến bây giờ đừng có lúc nào cũng tìm câu tìm ấy để bao biện những cái cái cái mà mình đã làm. [Duyên]: Vâng. [Duyên]: Con đọc kỹ cái lời bố con bảo. [Duyên]: Vâng. [Duyên]: Dưới hiện tại bây giờ con vâng với mẹ như thế, con cũng đang coi thường mẹ đấy. [Mẹ San]: Con cái câu mà con bảo là bà đừng dụ thì câu ý mẹ lại không cho là con coi thường mẹ. [Mẹ San]: Mẹ bảo... [Anh Hào]: Thì là mẹ sợ biết... [Mẹ San]: Mẹ nghĩ rằng là... [Anh Hào]: ...mẹ sợ là mẹ nói cái gì mà không đúng đúng không? [Mẹ San]: Con tự nhiên là con ở trên đấy con đi về thẳng về bên kia con không qua đây thì mẹ bảo hay là vì mẹ cái gì là... [Duyên]: Khổ lắm, con thì con nghĩ là đơn giản là trên kia là nhà và đây cũng là nhà, thế thôi chứ con đi về... [Mẹ San]: Mẹ biết rồi, là nhà. [Duyên]: ...con nói với mẹ rồi. [Mẹ San]: Con nói với mẹ rồi nhưng mẹ hiểu rồi nhưng nếu tại sao mà bố nói thế, mẹ nói thế, tại sao là bố là mẹ mình, [Mẹ San]: nói như thế [Mẹ San]: mà mình không cho con về luôn nói một câu rằng con [Mẹ San]: ôi con con thế là con sơ suất. [Duyên]: Bố mẹ nói nói một câu tức là cái hôm mà đi con đi lên trên Hà Nội đúng không? [Mẹ San]: Không à? [Duyên]: Thế thì... [Mẹ San]: Cái tận cái hôm đi lên... [Duyên]: Con đi lên trên Hà Nội mà. [Mẹ San]: Thế, [Mẹ San]: con đi lên Hà Nội, con về đây bao nhiêu ngày con không cho cháu về nhà. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé, nói bé. [Mẹ San]: Con về con không cho qua rồi, con ở bên đấy bao nhiêu ngày, con cũng không cho đi cho qua rồi, xong con lại [Mẹ San]: cho con con đi bên đấy, con tối hôm trước mẹ ở bên đấy, con cũng không nói gì với mẹ. Con ra con còn đóng cửa cho mẹ, con có nói bảo rằng mẹ ơi mai con cho cháu đi ấy không? [Mẹ San]: Nếu hôm ý mà mẹ sang mà con nói với mẹ một câu, mẹ bảo [Mẹ San]: con mà muốn cho đi mà con đúng ra là con phải cho con về bên nhà. [Mẹ San]: Thì con hẵng cho lại cho con chứ con đi từ Hà Nội về Nghiêm bao nhiêu ngày rời, [Mẹ San]: mười mấy ngày rời, xong con lại cho con của con đi lên trên Hà Nội, con không qua đây. [Anh Hào]: Nói bé, mẹ nói bé. [Mẹ San]: Mà như thế con vẫn nghĩ rằng con đúng. [Anh Hào]: Thì bây giờ nói chung là kể cả mẹ cái đấy thì cái đấy thì kể cả là đây, kể cả là Duyên... [Mẹ San]: Con thử nghĩ xem là là là mẹ có chịu đựng được như thế nào đây? [Anh Hào]: Em có thấy thế là thiếu sót đúng không? [Anh Hào]: Em có thấy thế là thiếu sót đúng không? [Mẹ San]: Còn bây giờ con lại lại cái nọ cái kia nữa thì con... [Anh Hào]: Mẹ San cũng không, mẹ mẹ San cũng thử xem nếu mà mẹ có thể cải thiện gì... [Mẹ San]: Hôm nay là mẹ nói to này, từ hôm trước đến giờ con về làm dâu mẹ chưa bao giờ mẹ nói với con những cái [Mẹ San]: kể cả là còn nhẹ nhàng hơn thế này rất nhiều luôn, mẹ cũng còn nói rất là nhẹ nhàng, không con dám nói một cái gì to. Nhưng hôm nay mẹ nói to đấy. [Mẹ San]: Để cho con suy nghĩ. [Mẹ San]: Đến mẹ nghĩ rằng là đến kể cả đến hôm nay nếu mà con suy nghĩ ra con phải nói khác chứ con không nói như hôm nay. Còn [Mẹ San]: con mà giỏi hơn bố mẹ thì bố mẹ [Mẹ San]: cũng mừng. [Anh Hào]: Nói chung là trên cơ sở là tôn trọng, trên cơ sở là bố bố mẹ San cũng phải tôn trọng quyết định của Duyên nhưng... [Mẹ San]: Con là con... [Anh Hào]: ...con trẻ mà con như thế là mẹ nói thật là con [Mẹ San]: phải... [Anh Hào]: ...cũng cần phải tôn trọng quyết định của Duyên nhưng... [Mẹ San]: ...cần phải thay đổi. [Anh Hào]: Nhưng mà... [Mẹ San]: Mẹ có cấm đâu mà... [Anh Hào]: ...nhưng mà các nhưng mà con dâu phải tôn trọng bố mẹ chồng. [Mẹ San]: ...cho con đi đâu mà... [Anh Hào]: Cái biểu hiện cơ bản nhất là... [Mẹ San]: ...con sang bên ý. [Anh Hào]: ...ít nhất... [Mẹ San]: ...hỏi bố mẹ một câu, mẹ có cấm đâu. [Anh Hào]: ...ít nhất là đã mọi người đã góp ý rồi. Mọi người đã góp ý, mọi người đã gợi ý ra là phải gọi điện, phải đưa cháu về [Anh Hào]: nhiều lần có phải không? [Anh Hào]: Thì [Anh Hào]: thì cần phải... [Mẹ San]: Con nghĩ thế nào ấy chứ. [Anh Hào]: ...phải gọi điện về hoặc là... [Mẹ San]: Lệch lạc quá nhiều ấy chứ. [Anh Hào]: Chứ còn... [Mẹ San]: Như thế mà bố mẹ không cho về nhà nữa à? [Anh Hào]: ...anh theo anh nhìn thấy ấy là [Anh Hào]: có thể nhá, có thể là vì lý do tâm sinh lý thay đổi hay gì đấy, nhưng sau cái đợt cữ này ấy, anh không bao giờ anh chấp nhận cái việc [Anh Hào]: mà em [Anh Hào]: mất [Anh Hào]: em thiếu tôn trọng bố mẹ như thế. Sau đây là sau đợt cữ nhá, đợt ở cữ sáu tháng ấy là em được mẹ cả mẹ San ấy, cả anh là [Anh Hào]: ưu đãi thời gian sáu tháng đấy. [Anh Hào]: Là [Anh Hào]: gọi là gì? [Anh Hào]: Chứ còn sau sáu tháng này đừng có tái diễn cái điều như thế. Còn đâu quyết định của em, tất cả mọi người cần phải tự [Anh Hào]: cần phải tôn trọng quyết định của nhau. [Anh Hào]: Như em em muốn ở ra ngoài, [Anh Hào]: em muốn ở riêng, em muốn tự [Anh Hào]: lo cho dâu, [Anh Hào]: em muốn đi đi về về [Anh Hào]: thì cái đấy anh cũng chỉ nói một lần thôi. [Anh Hào]: Bây giờ mẹ San cũng cần phải [Anh Hào]: cần phải tìm cách nào đấy mà nói một hai lần thôi. Mẹ Đào cũng chỉ cần [Anh Hào]: cũng phải tìm cách là nói cái câu chuyện, đưa lời khuyên thì đưa một lời khuyên một hai lần thôi. [Anh Hào]: Anh cũng thế. Đấy, em quyết định đấy là quyết định của em. [Anh Hào]: Và em đã cũng có nói chuyện với anh thì anh cũng ok em đi đi về về nhưng mà [Anh Hào]: chỉ có mỗi cái việc là ly hôn và ly thân là không bao giờ đồng ý thôi. [Anh Hào]: Đấy. [Anh Hào]: Em... [Duyên]: Hôm nay con em cũng xin phép bố mẹ rồi, con cái đấy là vấn đề... [Anh Hào]: Mỗi người... [Duyên]: ...quyết định của em. [Anh Hào]: Đấy là mỗi đấy là quyết định... [Duyên]: Mẹ cũng nói rằng là cái chuyện của bọn mình là do ở bọn mình. [Anh Hào]: Nhưng mà mỗi người đều có một thiếu sót đúng không? [Anh Hào]: Từ từ anh đã nói xong đâu. [Anh Hào]: Anh nói xong từ nãy anh để em nói anh có cắt ngang đâu. [Duyên]: Thôi được rồi anh nói đi. [Anh Hào]: Mỗi người đều có một cái thiếu sót. [Anh Hào]: Như anh ngày trước, [Anh Hào]: anh [Anh Hào]: anh to tiếng [Anh Hào]: với mẹ Đào [Anh Hào]: vì mục đích [Anh Hào]: to tiếng khi mà mẹ Đào và mẹ San đang nói chuyện ấy, anh to tiếng vì mục đích là [Anh Hào]: không muốn [Anh Hào]: cái câu chuyện đấy nó tiếp tục nó rông dài. [Mẹ San]: Mày nói sai, mẹ không có nói to. [Anh Hào]: Mẹ Đào nói to. [Mẹ San]: Thì mẹ Đào nói to thôi thì con mẹ con sợ rằng là người ta nghĩ rằng là mẹ sang đấy ấy thì mẹ con phải... [Anh Hào]: Ừ, con sợ... [Mẹ San]: ...con cho vào chứ mẹ không dám nói. [Anh Hào]: ...con sợ là [Anh Hào]: nói to lên xong mọi người xung quanh lại tưởng là cãi nhau. [Anh Hào]: Đấy thì con nói to lên. [Anh Hào]: Và cái đấy con cũng đã xin lỗi với mẹ Đào rồi. [Mẹ San]: Chứ mẹ mới dám nói to. [Anh Hào]: Hôm đấy con đã [Anh Hào]: hôm đấy ấy [Anh Hào]: là thấy có lỗi và đã phải xin lỗi mẹ Đào rồi. Thì bây giờ [Anh Hào]: kể cả Duyên, em nếu em thấy em thiếu sót cái gì thì em cũng [Anh Hào]: hãy xin hãy xin lỗi đi. [Anh Hào]: Thoải mái xin lỗi. [Anh Hào]: Chẳng có ai là không có bao giờ thiếu sót cả nên đừng ngại cái việc là nhận mình sai, mình cần phải xin lỗi và xin lỗi về điều gì. [Anh Hào]: Thế mẹ San cũng thế, mẹ San cũng [Anh Hào]: có những cái thiếu sót, ví dụ mẹ cần sau mẹ nói thẳng luôn. [Anh Hào]: Ví dụ như Duyên mà bây giờ Duyên cần mẹ San nói thẳng đúng không? [Anh Hào]: Mà có phải là mẹ San chưa từng nói thẳng đúng không? [Mẹ San]: Mẹ nói thẳng rất là nhiều rồi mà cái nếu mà giả sử mẹ nói lại này, nếu mà giả sử trong một vài cái hôm đấy [Mẹ San]: mà cái Duyên nó về mà không phải là thôi thì con bố mẹ ơi con sơ suất cái đấy. [Mẹ San]: Không cần phải là xin lỗi hay không cần phải khéo cái gì. [Mẹ San]: Thì có thể mẹ bảo ừ thôi. [Mẹ San]: Mẹ cho qua cả những cái lời nó cãi. [Mẹ San]: Con cãi đâu? Tức là ngay cái câu con không phải là cãi, mẹ nói xong con mới phản hồi lại. [Mẹ San]: Chứ con không hề nói trước khi mà mẹ nói. [Mẹ San]: Mẹ nói xong con mới phản hồi lại. [Anh Hào]: Nói bé, nói bé. [Duyên]: Em chưa... [Mẹ San]: Mẹ nói xong con mới phản hồi lại. Mẹ nói một con nói mười. [Duyên]: Con nói con phản hồi lại thì đâu có gì là sai. [Mẹ San]: Ừ thì con nói như thế nào, con phản hồi như thế nào thì đấy những cái lời con con đấy con có phải là con cãi lại mẹ rằng là mẹ [Mẹ San]: con đấy là con cho con con đi là con đã phải phép con thông báo với bố mẹ rồi. [Mẹ San]: Con quyền của con, con cho con con đi bên đấy cũng là nhà của con, bố mẹ con không bán con đi. [Duyên]: Thế bây giờ vợ chồng con ở riêng, nếu mà vợ chồng con ở đây chung với bố mẹ mà mẹ con đến đón con cơ thì mới là sai. [Duyên]: Thế nhưng vợ chồng con ở riêng... [Anh Hào]: Thế sao em ở riêng? [Duyên]: ...thế mẹ con đón như thế thì đâu có gì là sai. [Anh Hào]: Sao lúc anh bảo là... [Duyên]: Mẹ con đã hỏi rồi. [Anh Hào]: ...vợ vợ chồng ra ngoài ở riêng, thuê ra ngoài phòng riêng thì lại không... [Duyên]: Thôi con nói chuyện này... [Mẹ San]: Thôi con... [Duyên]: ...nếu mà mẹ không nói nữa thì thôi đấy con cũng xin phép bố mẹ rồi. [Mẹ San]: Con vẫn còn đúng, con vẫn còn đúng. [Mẹ San]: Bây giờ là đêm rồi. [Mẹ San]: Hôm tối hôm nay [Mẹ San]: ở nhà, cho cháu ở nhà chứ không thể nào đêm như thế này. [Mẹ San]: Đây là hôm nay là mẹ nói như thế. [Mẹ San]: Mẹ nói như thế hôm nay còn các con nghe không nghe cũng không được. Mẹ đêm rồi. [Ông nội]: Dạ. [Ông nội]: Cho con đi ngủ đây. [Mẹ San]: Cho con lên cho con mở cửa cho con đi ngủ. [Mẹ San]: Không... [Duyên]: Con nói chung là con cũng xin phép rồi đấy, nếu mà bây giờ tối nay thì thôi thì thôi muộn rồi con xin phép con ở đây còn nhưng mà sáng mai thì con xin con cho cháu về. [Anh Hào]: Con nói con nói con nói... [Mẹ San]: Con suy nghĩ cho nó kỹ đi. [Anh Hào]: Hạn chót ngày mai phải xin lỗi, phải thừa nhận đấy nhá. [Mẹ San]: Chứ không có là đừng có được, không có được. [Anh Hào]: Chắc là con nói.